Mỗi người, trong cuộc đời bao giờ cũng có những miền ký ức riêng để hoài niệm, để tìm về, ngụp lặn trong đó mà trăn trở và nhìn lại mình sau một hành trình khó nhọc. Cũng như những người bạn cùng trang lứa, tôi có một tuổi thơ lấm láp, tủi hờn nhưng vô cùng đẹp đẽ. Đó là cái đẹp lấp lánh của những ước mơ, những khát vọng được cấy trồng trên cánh đồng lam lũ. Mỗi đứa lớn lên, ôm theo mình những khát vọng lớn lao, hăm hở vào đời. Nhưng đời quá rộng và rất nhiều ngả đường. Những ngả đường dài hơn ý nghĩ. Luôn tự nhìn lại mình, để tìm ra những điều khôn-dại, nhận ra những gì được-mất, để sống với những khát vọng đẹp đẽ, để tự tin hơn, hưng phấn hơn và định hướng tốt hơn trước cuộc sống ngồn ngộn những điều mới lạ. (Xem Thông tin về chủ bút ở trang cuối cùng của blog)
"Không có tiền có thể kiếm được, không có trình độ có thể học hỏi, không có quan hệ có thể tạo lập nhưng không có niềm tin và khát vọng thì sẽ không thể làm được gì cả".
* Lời tâm đắc:"Một người thầy tồi chỉ biết truyền chân lí cho học trò, còn người thầy giỏi sẽ biết truyền cho học trò cách tìm ra chân lí" (Lời của một nhà giáo dục lỗi lạc người Nga)